0%

[HOT] BiBoo Forum chuẩn bị tái lập và hoạt động với tên miền chính thức: forum.itbiboo.com

  • Tất cả

      Go downThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

      avatar
      avatar

      Tập yêu BF

      VIẾT VỀ NHỮNG NGƯỜI MẸ CỦA TÔI

      Trong cuộc đời của bạn , bạn có bao nhiêu người Mẹ ? Bạn có yêu Cha Mẹ của bạn không ? chắc hẳn mọi người sẽ cho là một câu hỏi thừa.
      Hôm nay Chủ Nhật , tôi đi đám cưới một đồng nghiệp ở tận Bà Rịa - Vũng Tàu . Sáng tôi ghé qua chỗ Mẹ bán hàng ( Mẹ tôi bán hàng ăn sáng ) nói với Mẹ con đi đám cưới đến tối mới về Mẹ ạ . vào lúc quán cũng đông khách , nhìn Mẹ tất bật , vừa lấy bún , vừa múc nước lèo , mồ hôi đầy trên trán của Mẹ , tôi nhìn mà thương Mẹ vô vàn . "Trên má Mẹ có dính cộng hành đó ! " Con đi lên cty đây , mọi người chờ ở đó " . Mẹ nói " đi rồi về sớm con nhé ",rồi tôi chạy xe lên công ty . Hôm nay Chủ Nhật nên đường Saigon không kẹt xe như những buổi đầu tuần.
      Tới công ty , tôi cất xe vô bãi ,rồi cùng mọi người cùng lên xe để đi dự Đám cưới .Lên xe ai cũng cười đùa vui vẻ giống như một chuyến đi dã ngoại cuối tuần .
      Khỏang 12h trưa thì đến nơi . Gia đình mời chúng tôi vô dự tiệc .
      Sáng tôi chưa ăn sáng nên cái bụng đói meo , đi đến nơi gặp bữa mừng quá chừng ( vì không phải chờ ).
      Khỏang đến giữa tiệc ,sau khi MC giới thiệu , mọi người cùng góp vui bằng các bài hát . Có một Bác cũng khá lớn tuổi , lên hát một bài hát : " Mừng tuổi Mẹ " , với lời nhắn nhủ rất chân thành : Tôi hát bài này , hát cho những người đang còn Mẹ , Cha Mẹ là người nuôi dưỡng cúng ta trưởng thành được như ngày hôm nay , cho dù các con khôn lớn , các con có đi xa tận chân trời góc bể thì hãy luôn luôn nhớ đến các Đấng Sinh Thành đã nuôi nấng chúng ta trưởng thành . Với chất giọng người lớn tuổi , không khỏe khoắn , nhưng lại rất sâu lắng . Tôi cũng rất chăm chú nghe , nhìn xuống đồng hồ , lúc này là 2h30 ciều . Giờ này không biết Mẹ mình đã đi nghĩ trưa chưa hay lại cặm cụi làm mấy việc để chuẩn bị cho buổi bán hàng ngày mai .
      Tôi nhắn tin cho thằng bạn : " Khoa mày ra ngòai mua giúp tao 2 kem trái dừa cho Ba Mẹ tao nhé , tối tao về tao return " .
      Thế đấy bạn ạ , nhiều khi bạn ở nhà hàng ngày , bạn không nhận thấy được tình thương của mình đối với cha me , cha mẹ đối với mình , nhưng nhiều khi đi xa gia đình bạn lại cảm thấy thương cha mẹ ,em của mình nhiều lắm .
      Công việc hàng ngày của tôi rất bận , nhiều khi tôi chỉ ăn chung với gia đình được bữa tối .Hàng ngày đi làm về , tôi cũng ráng chạy qua gặp Mẹ một chút , xem Mẹ có còn việc gì thì phụ chút ( mặc dù mấy việc làm bếp thì tôi vụng về lắm ), mua cho mẹ vài hũ kem hay sữa chua và cũng chỉ để nhìn xem trán Mẹ có thêm nếp nhăn nào không .
      Nói thật tình thương lắm bạn ạ !
      Tôi nhớ có một kỷ niệm nhỏ . Hồi còn học phổ thông , tôi là thằng con trai quậy và cũng bướng bỉnh lắm . Nhà tôi có 2 anh em , tôi là anh hai mà .
      Năm 1999 , tôi năn nỉ Ba Mẹ cho tôi sang nhà một thằng bạn học chung lớp để cùng học bài và ôn thi Đại Học luôn . Ba Mẹ đâu có đồng ý , nhưng cuối cùng chiều tôi nên Ba Mẹ cho phép tôi qua nhà bạn ở đó học luôn . Nhà tôi ở quận Tân Bình , nhà thằng bạn ở tận quận 12 lận chứ cũng đâu có gần gì đâu . Ở nhà thì hay cãi Ba Mẹ lắm , nhưng sao ở đây một thời gian sao nhớ nhà da diết . Cuối tuần Ba Mẹ tôi hay chạy xe lên thăm lắm . Hôm thì mang gạo đến , hôm thì mang mì tôm , thịt ,hột gà ..v.v. . Tôi với thằng bạn đùa với nhau : " Cứ như đi cứu trợ lũ lụt đấy nhỉ " . Ma Mẹ về , tôi nhìn theo mà thấy thương lắm . Vậy mà ở nhà thì lại cãi nhai nhải
      Có một tuần tôi với thằng bạn về quê nó chơi , nhưng tôi không báo với Ba Mẹ . Cuối tuần như mọi khi ba Mẹ ghé thăm , nhưng không gặp , hôm sau cũng vậy và ....mãi đến 3 ngày sau tôi mới về . Sau một trận đòn tưng bừng hoa lá , tôi phải chia tay thằng bạn để về nhà mình .
      Thế mà đã gần 10 năm rồi còn gì .
      Trong cuộc đời tôi , tôi có nhiều người Mẹ . Một người Mẹ sinh thành ra mình , một người Mẹ là bác tôi cũng rất thương anh em tôi , nhưng vì hòan cảnh nên gia đình tôi không sống gần bác để chăm lo cho Bác . Tội nghiệp lắm , bác có một người con , một người con gái duy nhất , nhưng bị mất khi chúng tôi còn rất nhỏ vì bệnh . Hồi đó khổ và nghèo lắm , thời bao cấp mà . Bởi vậy tôi căm ghét cái nghèo và tôi cũng ghét luôn cả cái thời đó nữa . Bác coi chúng tôi như con , cái gì cũng cho hết . Có một kỷ niệm hồi nhỏ , hồi đó tôi không nhớ rõ lúc đó tôi mấy tuổi , nhưng chỉ nhớ rằng rất lém lỉnh và nghịch . Tôi lấy trộm tiền của Bác , lúc đó còn xài tiền đồng ( tôi nhớ là 20 đồng ) , tôi đi mua kẹo hết . Bác nói : " tiền của Bác biến đâu mất tiêu " . Dĩ nhiên là chẳng ai khai cả . Cuối cùng cha tôi cho mật trận đòn , tôi mới khai con mua hết kẹo rồi .
      Thế mà cũng hai mươi mấy năm rồi còn gì . thỉnh thỏang tôi cũng diện thoại cho bác , tôi thấy bác khỏe , tôi cũng rất mừng . Bác nói : " Mau mau lấy vợ đi thôi " , tôi trả lời vui : " dạ 20 năm nữa ạ " , thế là bác lại la tôi í ới trong điện thọai
      Cuộc đời tôi cũng trải qua khá nhiều vui buồn , thăng trầm của gia đình tôi đều hiểu và cảm nhận được .
      Năm lớp 9 ( 1993-94 gì gì đó ), Mẹ gửi tôi lên nhà Cậu để Cô kèm tôi học , một phần vì Cô tôi ( vợ của Cậu) làm giáo viên cấp 2 , và một phần vì tôi cũng nghịch ngợm lắm !
      Cô gửi tôi đi học các lớp học thêm của người quen Cô , kèm tôi các môn tôi học yếu ,chăm lo cho tôi cái áo , cái quần . Nhiều khi đi đâu về Cô mua bánh cho 2 em của tôi thì thế nào tôi cũng có phần , đối với quãng thời gian sống cùng gia đình Cô , tôi cũng có nhiều kỷ niệm lắm . Hồi đó mỗi buổi sáng đi học Cô cho 500 đ để ăn sáng , tôi thấy ít quá , nhưng lúc đầu đâu có dám nói . lâu dần tôi với nói với em gái tôi :" mẹ cho tiền ít quá , anh ăn không no , Mẹ cho ít thế này chắc anh không lấy đâu " . Lúc đó tôi đâu có hiểu được rằng , hàng ngày tôi ăn cơm , tiền tôi đóng học , áo quần ...cũng đều do Cô chăm lo ...
      Lúc tôi bước vào lứa tuổi nửa người lớn , nửa trẻ con , Cô đã viết thư cho tôi và tư vấn cho tôi . Lúc đó tôi thật khó nói chuyện được với cha Mẹ về những chuyện riêng tư , nhưng với Cô tôi lại có thể bộc bạch được mọi thứ . Cô giúp tôi bước qua được những điều vu vơ của tuổi mới lớn.
      Thời gian trôi đi , tôi giờ đã là một người con trưởng thành , một người có trách nhiệm đối với gia đình của mình , nhưng những quãng thời gian với những người tôi yêu thương thì vẫn luôn nằm trong ký ức tôi . Nó là một phần trong tuổi thơ tôi.
      28 Tết năm nay , nghe tin Cô mất vì tai nạn , gia đình tôi chóang váng . Tôi không tin những gì mình nghe , tôi gọi điện lại nhiều lần để confirm về chuyện này để chắc rằng tôi không bao giờ nghe sai cả .
      Cô đi nhanh quá , đi nhanh đến nỗi tôi không tin nổi , ngay cả bây giờ tôi vẫn không tin nữa . Nhắc đến tôi thấy nghẹn ngào lắm . Đàn ông khó thể khóc được thật , nhưng tôi đã khóc . Tôi khóc vì đã mất đi một người Mẹ , và sẽ chẳng thể bao giờ có cơ hội để đền đáp được nữa .
      Quả là không thể ai biết trước được định mệnh phải không bạn ?.
      Với Cha Mẹ , tài sản vô giá nhất là con cái , hạnh phúc nhất là con cái trưởng thành . Quả thực đến lúc mình đủ khôn đủ lớn rồi mình mới thấu hiểu được . Nhiều khi tôi thấy Cha Mẹ tôi vui khi tôi mời bạn gái đến nhà ăn tối , cũng có khi thấy Mẹ hạnh phúc khi tôi mua cho nhà vài hũ kem hay ít trái cây , hàng tháng gửi thêm tiền cho Mẹ .
      Hạnh phúc thật bình dị phải không bạn ?
      Mẹ tôi năm nay 52 tuồi , vậy mà vẫn còn vất vả lắm . Một phần vì nhà tôi cũng chẳng giá giả gì , một phần vì Mẹ cũng chưa muốn nghỉ bán . Nhà chẳng có nhiều người , tôi , ba tôi đi làm , thằng em đi học suốt nên Mẹ cứ lủi thủi làm việc một một mình , đẫu biết Mẹ cũng quen rồi , nhưng cũng thấy thương lắm chứ . Hết việc Mẹ lại nằm xem tivi , chơi với con chó nhỏ cho khuây khỏa .
      Tôi là con lớn trong gia đình , rồi tôi cũng phải lo toan cho cuộc sống cho riêng mình sau này . Tôi cũng phải phấn đấu nhiều , nhiều lắm , cũng vì một mục đích chu tòan cho cuộc sống . Mình có lo tốt cho bản thân mình thì mình mới có thể lo cho mọi người được !
      Vậy đấy bạn ạ ! dù bạn có làm gì đi nữa , đi đâu xa đi nữa , bạn hãy luôn nhớ về những người Cha người Mẹ của mình nhé . Không cần những gì to tát cả , chỉ những cử chỉ nhỏ , những hành động thíêt thực , bạn đã đem tới niềm vui cho Cha Mẹ mình .
      Và đó là niềm hạnh phúc của những người con
      Xem lý lịch thành viên

      Thanks

      Report [0]

      Gửi một bình luận lên tường nhà giatuvolam22009
      Trả lời nhanh

      Về Đầu TrangThông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

        

      « Xem bài trước | Xem bài kế tiếp »

      Quyền hạn của bạn:

      Bạn không có quyền trả lời bài viết

      Bài viết liên quan:

        Chat ()
         
        Diễn đàn | Báo cáo sự cố | Tài trợ | Lên trên
        Powered by Forumotion version PunBB. Skin FMvi by baivong.
        © Copyright 2008-2013 BiBoo Forum. All rights reserved.
        Hỗ trợ